Ngày 12/10/2007, Công an tỉnh Lai Châu nhận được tin
báo, cơ quan Thi hành án tỉnh Lai Châu bị kẻ gian đột nhập, lấy đi 10
kg ma tuý là vật chứng của hàng chục vụ án đã có hiệu lực pháp luật chờ
tiêu huỷ. Ngay sau đó, một tổ công tác đặc biệt của Công an tỉnh Lai
Châu đã có mặt tại hiện trường để khám nghiệm, thu thập dấu vết.
Qua khám nghiệm hiện trường được biết, kẻ gian đã lấy khóa cửa kho, đột
nhập lấy trộm một hòm tôn bên trong đựng 2,686 kg heroin và 7,816 kg
thuốc phiện, là vật chứng của 29 vụ án. Quá trình điều tra, Công an
tỉnh Lai Châu đã làm rõ đối tượng chiếm đoạt là Vũ Quốc Việt - chuyên
viên của cơ quan Thi hành án và em con cô ruột của Việt, tên là Nguyễn
Hồng Quân, 29 tuổi, làm ở Công ty Máy tính Vạn Niên.
Theo lời khai của Việt, anh ta được làm Thư ký Hội
đồng tiêu hủy vật chứng nên biết rõ nơi để tang vật và nảy sinh ý định
chiếm đoạt. Cuối năm 2007, TAND tỉnh Lai Châu đã mở phiên xét xử tuyên
án Vũ Quốc Việt và Nguyễn Hồng Quân đều ở mức án tử hình. Không chấp
nhận cái chết, Việt và Quân đồng loạt kháng án, nhưng Tòa phúc thẩm
TAND tối cao cũng không thể nhẹ tay hơn, bởi quy định pháp luật đã rõ
ràng. Và kết cục buồn dành cho hai kẻ có học, con nhà gia giáo này là
điều không ai muốn xảy ra.
Tại Trại tạm giam, Công an tỉnh Lai Châu một ngày
đầu xuân Canh Dần, ngoài phòng đợi, chúng tôi gặp một phụ nữ ngoài 50
tuổi, mặc áo đen, mái tóc pha sương. Một cán bộ quản giáo giới thiệu,
đó là mẹ của phạm nhân Vũ Quốc Việt. Nói trong nước mắt, người đàn bà
này cho biết, vợ chồng chị đều là những công chức. Chồng chị từng làm
Giám đốc một Sở ở Yên Bái, bản thân chị cũng là cán bộ Tòa án, kinh tế
khá giả, các con được ăn học tử tế. Họ có 4 người con, 3 trai, 1 gái,
Việt là con thứ hai. Anh trai của Việt đã chết vì nghiện ma tuý, mọi hy
vọng của gia đình đều dành cho Việt khi anh ta tu chí, tốt nghiệp
trường Luật, ra trường làm ở TAND huyện Yên Bình (Yên Bái).
Năm 2007, Việt chuyển về làm ở cơ quan Thi hành án
Lai Châu. Lúc đó, đứa em con cô ruột là Nguyễn Hồng Quân cũng đã tốt
nghiệp cao đẳng tin học, chưa có việc làm ổn định nên Việt đã đưa em
sang Lai Châu xin việc cho. Nhận công tác tại cơ quan Thi hành án tỉnh
Lai Châu mới được hơn 2 tháng thì Việt phát hiện cơ quan kiểm kê ma túy
là tang vật của các vụ án đã có hiệu lực thi hành để hôm sau tiêu hủy.
Biết số lượng ma túy sẽ là rất lớn, có giá trị cao, có thể mua được
chiếc ôtô mà mình hằng mong ước nên Việt đã nảy sinh ý định chiếm đoạt.
Lợi dụng sơ hở trong việc quản lý vật chứng, anh ta đã thực hiện hành
vi.
Lúc đầu, Việt không nghĩ đến hậu quả nhưng khi bị cơ
quan Công an hỏi đến, Việt lo lắng đến tột độ. Dù vậy, anh ta vẫn ngoan
cố, bí mật mua sim điện thoại khác gọi điện cho Quân để bày mưu tính kế
giấu tang vật. Có lẽ, Việt nghĩ rằng, với trình độ hiểu biết pháp luật
của mình, anh ta sẽ che giấu được tội lỗi của mình. Giá như lúc đó, sau
giây phút nông nổi ban đầu, Việt biết hối hận và tự thú với cơ quan
Công an thì chắc chắn anh ta đã được khoan hồng…
Việt kể rằng, sau khi anh ta bị tuyên án, bố mẹ anh
ta rất suy sụp, họ đã phải bán nhà ở thành phố Yên Bái để lên tận Mù
Căng Chải sống với người con trai út. Hằng ngày, mẹ Việt phải bán rau ở
chợ vừa để khuây khỏa nỗi buồn vừa có tiền để thăm nuôi con trai.
Việt kể, thực sự ai cũng muốn mình được sống, nhất
là những người đang đối diện cái chết như anh ta. Nhưng, bản thân từng
tốt nghiệp Đại học Luật, từng công tác ở Tòa án, cơ quan thi hành án
nên anh ta cũng hiểu cái giá phải trả của mình nên khi biết bố mẹ không
"chạy" để mình thoát tội chết, Việt cũng không hề giận dỗi hay oán
trách những người sinh thành. Điều mà Việt tiếc và ân hận nhất không
chỉ là tự đánh mất cuộc sống của mình mà còn lôi kéo đứa em họ vào con
đường chết. Việt bảo, giá như tôi không mờ mắt vì lòng tham thì đâu đến
nỗi bản thân và Quân phải vào tội chết.
Thế mới biết, không chỉ những kẻ thiếu hiểu biết
pháp luật mới ham làm giàu bất chính mà kể cả những người từng cầm cân
nảy mực, từng bảo vệ pháp luật thì việc phải chiến thắng chính mình
cũng thật khó. Mong rằng, đây cũng là bài học đắt giá cho tất cả mọi
người, nhất là những người có điều kiện tiếp xúc với kinh tế. Đừng vì
tham lam mà phải trả giá đắt.